Cả nhà tôi đen mà con cô lại trắng?

Khi tôi còn đang nằm trên bàn mổ chưa tỉnh thì anh đã đay nghiến: “Tại sao cả nhà tôi thì đen mà con cô lại da trắng thế kia, cô định lừa tôi hả”

anh phủ nhận đứa con tôi dứt ruột sinh ra
anh phủ nhận đứa con tôi dứt ruột sinh ra

 

Chúng tôi đã có 2 năm tìm hiểu trước khi cưới. Anh tuy cục cằn, gia trưởng nhưng lại là người cẩn thận, tốt tính, chu đáo. Công việc của chúng tôi lại có tính chất khác nên nhiều khi bất đồng quan điểm nhưng cả hai vẫn cố gắng dung hòa. Anh làm kĩ thuật nên không phải đi đâu nhiều. Còn tôi làm việc trong văn phòng nước ngoài nên hay phải đi tiếp đối tác là người ngoại quốc.

Khi yêu thì còn gắng gượng, khi về sống chung, bản tính gia trưởng của anh bộc lộ rõ rệt. Cứ thấy tôi về muộn anh lại mỉa mai: “Đi với Tây có khác, chẳng còn biết chồng ở đâu”. Nếu thấy tôi trang điểm một chút trước khi đi làm, anh lại hằn học: “Xinh đẹp cho thằng Tây nó ngắm à”. Không biết bao nhiêu lần vợ chồng tôi bất hòa chỉ vì thói lúc nào cũng sợ mất vợ của anh. Anh yêu tôi mà không hề tin tưởng tôi. Nhiều lúc tôi thấy bực tức, khó chịu vô cùng nhưng vì yêu anh, tôi chấp nhận chịu đựng.

Tôi không thể chịu đựng được nữa
Tôi không thể chịu đựng được nữa

Tôi xin chuyển vị trí từ thư kí về làm văn phòng để có thời gian chăm sóc gia đình và anh cũng bớt ghen tuông. Thật may mắn khi vừa xin chuyển công tác xong, tôi biết tin mình có thai. Tưởng chồng phải vui mừng lắm vậy mà anh chỉ cười nhạt rồi lẳng lặng ăn cơm.

Quãng thời gian mang thai với tôi đúng là cực hình. Tôi nghén ngẩm nhiều nên người cứ rạc hẳn đi. Anh cũng chẳng buồn quan tâm, động viên hay chăm sóc mẹ con tôi. Anh làm như việc mang thai, sinh con là của mình tôi vậy. Nhiều lúc tôi suy nghĩ, chắc anh nghĩ đứa bé không phải con anh. Nào ngờ…

Ngày con trào đời, anh là người đầu tiên bế con. Khi anh mang con trao cho tôi, những tưởng anh sẽ mỉm cười hạnh phúc, ôm lấy tôi nói cảm ơn nào ngờ anh lại hét lên tức giận: “Cô giải thích đi. Thế này là thế nào. Tại sao cả nhà tôi thì đen mà con cô lại da trắng thế kia, cô định lừa tôi hả? Nó là con thằng Tây nào?“. Cơn đau đẻ còn chưa dứt, tôi đã bị chồng tạt ngay gáo nước lạnh vào mặt. Uất ức không nói thành lời, tôi bật khóc. Anh bỏ con xuống cho tôi rồi đi thẳng, mặc kệ 2 mẹ con tôi với nhau.

Ngày hôm sau anh vào viện mà trên tay chỉ cầm một tờ giấy. Ban đầu tôi còn nghĩ là giấy khai sinh cho con. Chỉ tới khi 4 từ “đơn xin ly hôn” đập vào mắt, tôi mới bàng hoàng. Xấu hổ, nhục nhã, tủi thân, tôi đã không thể chịu đựng anh thêm nữa. Tôi không giải thích, không thanh minh vì rõ ràng đứa bé là con của tôi và anh. Trước khi ra viện, tôi không quên làm thủ tục xét nghiệm ADN cho con để chứng minh mình trong sạch.

Tôi đã gửi tới anh lá đơn ly hôn có sẵn chứ lý cùng tờ kết quả xét nghiệm ADN. Sức chịu đựng của tôi đã vượt quá giới hạn. Anh ghen tuông mù quáng, hết lần này tới lần khác xúc phạm tôi, đã vậy còn không chịu nhận con mình. Tôi làm sao có thể chấp nhận một người chồng như thế nữa. Có lẽ đồng ý ly hôn là quyết định đúng đắn nhất của tôi lúc này.
Mai Thủy / Theo Một thế giới
Read more…

Cứ thiếu “cái ấy” là tôi không ngủ được

10 năm rồi, cứ thiếu chuyện ấy tôi lại không thể ngủ được. Liệu tôi có làm sao?

Cứ thiếu “cái ấy” là tôi không ngủ được
Cứ thiếu “cái ấy” là tôi không ngủ được

 Vợ vừa đi khỏi một hôm tôi đã sống dở chết dở. Từ nay, chắc tôi phải dính lấy nàng như sam, chứ cái kiểu nửa đêm trằn trọc, không ngủ được vì thiếu “cái ấy” chắc tôi phát rồ mất.

Vợ vừa đi khỏi một hôm tôi đã sống dở chết dở. Từ nay, chắc tôi phải dính lấy nàng như sam, chứ cái kiểu nửa đêm trằn trọc, không ngủ được vì thiếu “cái ấy” chắc tôi phát rồ mất.
Tôi đang ngồi mơ tưởng tối nay về sẽ cùng vợ đi xem một bộ phim hài lãng mạn ở rạp rồi thắp nến trong phòng ngủ, nằm nhởn nhơ ôn lại chuyện xưa thì điện thoại đổ chuông. Thấy vợ gọi, tôi mừng quýnh, chắc nàng biết hôm nay là ngày cuối tuần và cũng là ngày đặc biệt của chúng tôi nên gọi để bảo tôi chuẩn bị trước đây mà. Vợ tôi thật biết đoán tâm ý của chồng.
Nào ngờ, nàng thông báo hôm nay nàng có việc đột xuất, phải về quê 2 ngày liền. Chả là mẹ vợ tôi đột nhiên đổ bệnh, nhà lại neo người nên vợ tôi phải về để chăm bà. Tôi biết đây là việc chính đáng, cơ mà chẳng hiểu sao tôi cứ thấy hụt hẫng kinh khủng. Lấy nhau 10 năm trời, có bao giờ vợ chồng tôi xa nhau 1 đêm đâu. Tôi đang định bảo: “Hay là anh về với em?” thì vợ dặn tiếp: “Anh phải ở nhà trông con, cho con ăn rồi đưa nó đi học thêm đấy nhé”.
Sự đời là thế, điều gì mình càng hy vọng thì lại càng thất vọng ghê gớm. Kế hoạch lãng mạn của tôi đã bị “phá sản”. Tan làm, tôi lững thững lái xe đến đón con, đưa nó về nhà tắm rửa, ăn uống rồi bắt nó học bài. Tôi chưa nghĩ đến cảnh vợ tôi đi đâu qua đêm, thế nên tôi cứ thấy buồn thế nào ấy.
10h đêm, tôi leo lên giường, lôi điện thoại ra chơi game. Nhưng chơi một lúc tôi đã thấy chán. Nếu có vợ tôi ở đây bây giờ, tôi đã ôm nàng rồi sờ cái bụng béo của nàng rồi. Như thế thật là thích biết bao. Nhất là những đêm mùa đông, vợ chồng tôi nằm trong chăn ấm, tôi quay sang ôm nàng rồi xoa xoa cái bụng. Nàng có vóc dáng đầy đặn, lại qua 2 lần sinh nở nên bụng không còn thon gọn như xưa. Ấy thế mà tôi lại thích được sờ cái bụng đấy của nàng mới chết chứ.
Giờ nàng không có ở nhà, tôi không được ôm nàng, không được sờ cái bụng của nàng, tôi mới thấy nàng quan trọng đến nhường nào. Hai tiếng đồng hồ sau, mắt tôi vẫn mở thao láo. Tôi quyết định lấy điện thoại gọi cho vợ.

– Vợ ơi! Vợ ngủ chưa?
– Em ngủ rồi. Có chuyện gì vậy anh?
– Anh nhớ em quá! Thiếu “cái ấy” anh không ngủ được.
– “Cái ấy” là cái gì hả anh?
– Cái bụng của em ấy.
– Anh cứ như trẻ con ấy. Thôi anh qua phòng ôm thằng Bin mà ngủ.
– Con nó đâu có mỡ bụng giống em mà ôm. Chán lắm! Mà mẹ đỡ chưa em? Đỡ rồi thì em phải nhanh về với anh đấy.
Vợ tôi mắng yêu tôi một câu rõ dài rồi nàng cúp máy. Tưởng nói chuyện với vợ xong, tôi sẽ ngủ được. Ai ngờ, tôi cứ trằn trọc mãi. Thử lấy cái gối ôm để thế chỗ vợ, nhưng cái gối ôm bé tẹo, lại chẳng mềm mại gì cả. Tôi bực quá, quăng nó xuống sàn rồi lồm cồm bò dậy, qua phòng con trai.

Cứ thiếu “cái ấy” là tôi không ngủ được

Tôi chui vào chăn nằm ôm con, cố ru giấc ngủ. Nhưng đúng là tôi chỉ ngủ chập chờn. Thằng Bin nằm yên được một lúc thì xoay người, đá chân cái rầm vào mặt tôi, nó còn ôm rồi gác tôi không thương tiếc khiến tôi chẳng thể nào ngủ yên được.
Vợ tôi thông báo nàng phải ở lại thêm một ngày nữa. Mới nghe tin này, tôi đã phát hoảng. Nếu nàng cứ đi như thế này cả tuần chắc tôi héo mòn thân xác mất. Mới qua một đêm không ngủ được, tôi đã hốc hác thấy rõ. May mà hôm nay là ngày cuối tuần, chứ không thì kiểu gì tôi cũng gà gật ở cơ quan rồi.
Đến chiều, sau khi đón con ở lớp học thêm về, tôi gửi nó sang nhà chị gái rồi lập tức lên xe khách về quê vợ. Thấy tôi xuất hiện ở cổng, vợ tôi há hốc mồm vì kinh ngạc. Sau khi vào thăm hỏi sức khỏe mẹ vợ, tôi kéo nàng ra ngoài vườn, ôm nàng vào lòng rồi hôn chùn chụt, miệng lẩm bẩm: “Ôi! Anh nhớ em chết mất”.
Vợ tôi bảo tôi là người đàn ông nịnh giỏi nhất thế gian. Bởi vì sống với nhau đã lâu nhưng tôi chưa bao giờ biết chán vợ. Ngày nào đi làm về tôi cũng lôi nàng vào phòng ngủ, ôm một cái cho đỡ nhớ đã rồi làm gì thì làm. Đêm nào nằm ngủ, tôi cũng ôm rồi xoa cái bụng của nàng, lâu dần tôi đâm “nghiện”. Đến mức, giờ không có nàng là tôi cứ “thao thức suốt canh thâu”.
Tối đó, sau khi đút cháo cho mẹ vợ xong, tôi lôi nàng vào giường ở phía trong rồi hỏi:

– Thế tối nay em ngủ với mẹ à?
– Chứ sao nữa. Chả nhẽ lại để mẹ ngủ một mình. Đêm hôm lỡ mẹ sốt cao thì ai mà biết.
– Anh đã về tận đây để được ngủ với em cơ mà. Không biết đâu, kiểu gì em cũng phải vào nằm với anh một lúc để anh ngủ đã. Không được sờ cái bụng của em, anh không ngủ được đâu.
Vợ tôi bấm bụng cười rồi gật đầu. Thế là tối đó, nàng phải vào giường để tôi ôm. Do hôm trước mất ngủ, cộng với phải đi đường xa nên vừa ôm vợ được 30 phút, tôi đã ngủ thẳng cẳng.
Đấy, tôi kể chuyện này để chị em phụ nữ biết không phải đàn ông nào cũng chán vợ, chê vợ đâu. Điển hình như tôi này, vợ vừa đi khỏi một hôm đã khiến tôi sống dở chết dở. Từ nay, chắc tôi phải dính lấy nàng như sam, chứ cái kiểu nửa đêm trằn trọc, không ngủ được vì thiếu “cái ấy” chắc tôi phát rồ mất.
Aki/ Theo Một Thế Giớ
Read more…

Muôn kiểu tâm sự trai ế

Mùa yêu – mùa cưới người thì nhấp nhổm vì phải lo tiền mừng đám cưới, người thì buồn tủi với khiếp FA. Những tưởng các nàng mới tủi, hóa ra trai ế cũng nhiều nỗi niềm không kém.

Nỗi niềm trai ế mùa cưới
Nỗi niềm trai ế mùa cưới

 

Hùng(35 tuổi – kĩ sư công trình) là một trong những trai ế đang trong giai đoạn nhấp nhổm. Sinh ra trong một gia đình bần nông vùng chiêm trũng. 

Hoàn cảnh khó khăn là động lực để Hùng tập trung hết sức vào việc học, đi làm thêm để trang trải việc học, ra trường lập tức đi làm ngay để gây dựng kinh tế. 

Công việc cứ cuốn anh đi hết năm này qua tháng nọ cho đến khi Hùng có được một sự nghiệp ổn định, báo hiếu được cha mẹ phần nào anh mới có dịp nhìn lại chặng đường mà mình đã đi qua, mới thấy mình đích thực là một trai ế “nguyên chất”. 35 tuổi, chưa một mảnh tình vắt vai, cho dù hồi ở trường cũng có để ý đến một vài cô bạn gái, nhưng để đi đến một mối tình có thể gọi thành tên thì Hùng không đủ can đảm để hẹn hò vì một lý do đơn giản: Vì nghèo!
Cho đến khi mọi sự đã hòm hòm, Hùng mới có ý định tìm ý trung nhân để ổn định cuộc sống. Thế nhưng, xung quanh anh tuy có không ít đồng nghiệp nữ nhưng thú thực Hùng không hề có cảm giác xao động trước một ai, bạn gái ở các mối quan hệ xã hội cũng có, cũng đã từng hẹn hò một vài cô nhưng chỉ dừng lại ở mức những bữa cafe, xem phim…không hơn.


Bạn bè Hùng đứa nào cũng yên bề gia thất cả. Con cái đứa vào lớp 1, đứa thì cũng đã bế ẵm. Nhìn chung, họ đều có gia đình và hôn nhân ổn định. Cậu “ế” nhất cũng đã cưới vào cuối năm nay. Mỗi lần đi ăn cưới bạn bè là mỗi lần anh thấy áp lực đủ thứ, những câu hỏi từ bạn bè, những áp lực từ phía gia đình khi thấy con trai đã lớn mà không thấy có động tĩnh gì. 

Nhiều khi, vì những áp lực vô hình nhưng lại khiến anh chàng đau đầu suy nghĩ, có khi anh còn nghĩ quẩn “hay là cứ lấy một cô? yêu cũng được không yêu cũng được?”. Dù cho đã “cởi mở” bản thân đến như thế, nhưng đến giờ này đã 35 mùa xuân trôi qua, Hùng vẫn không thoát khỏi kiếp “trai ế”.

Muôn kiểu tâm sự trai ế

Tuấn (32 tuổi – họa sỹ) lại là một kiểu trai ế vì anh thích thế. Cho dù cái Tôi nghệ sỹ phóng khoáng khiến Tuấn luôn thấy mình thuộc về tự do nhưng áp lực từ phía gia đình khiến anh luôn luôn “mẫn cảm” mỗi khi mùa cưới gần kề.

Bởi vì mỗi khi mùa cưới đến, bạn bè đến mời cưới, rộn ràng một màu hạnh phúc, thú thực Tuấn chẳng có cảm giác gì nhưng những câu chuyện đó lại khiến gia đình Tuấn sốt xình xịch vì cậu con trai “khái tính” của mình.

Bố mẹ Tuấn chỉ có một mình anh, đúng nghĩa con cầu tự bốn phương tám hướng mới có được. Bao nhiêu kì vọng đều đặt vào anh, thế nên ngoài việc Tuấn cần phải thành công trong sự nghiệp thì có một hôn nhân bền vững là một điều hiển nhiên, chân lý và không thể thay đổi.

Sự nghiệp của Tuấn đã có khởi sắc, bố mẹ Tuấn tự hào về anh lắm! Giờ chỉ cần một nàng dâu đủ tam tòng tứ đức là ông bà đã có thể yên tâm mà nhắm mắt. 
Thế nhưng, có lẽ do “sợ” bố mẹ “nhắm mắt an lòng” nên năm nay 32 tuổi mà Tuấn vẫn không có ý định yên bề gia thất. Suốt ngày anh cứ phiêu lưu trên những miền đất mới để tìm kiếm chất liệu sáng tác, tình yêu với Tuấn như một chất xúc tác cần thiết để duy trì những cảm xúc trong những bức họa. Tuấn đi qua những cuộc tình nhanh đến nỗi anh chẳng thể nhớ nổi những người phụ nữ đã đi qua cuộc đời mình, chuyện kết hôn với Tuấn giống như một nghĩa vụ mà anh buộc phải “trả nghĩa” cho cha mẹ chứ không phải là cái đích của cuộc đời. 

Vì là “trả nghĩa” nên Tuấn cảm thấy vô cùng mệt mỏi khi phải lựa chọn những cô gái theo tiêu chuẩn của cha mẹ, hoàn toàn không phải là “gu” mà anh thích. Nói chuyện dăm ba câu là Tuấn đã thấy không còn nhu cầu để chia sẻ nữa, vì cả hai càng nói càng không thể tìm thấy điểm chung. Nhưng… nghĩ đến cái trách nhiệm của một đứa con trai cầu tự, Tuấn lúc nào cũng ước giá như mình có thể phân thân để vừa sống cho gia đình vừa có thể sống vì bản thân mình.

Cứ mỗi mùa cưới đến, Tuấn hay Hùng – những người đàn ông thành công trong sự nghiệp, có cá tính, có ngoại hình, có điều kiện gia đình cơ bản nhưng lại vì cái “duyên” chưa đến mà không thoát khỏi cám cảnh…

Minh Tú
(Theo Congluan)
Read more…

Star
Sự Kiện